Chồng tôi lặng im không nói lời nào, nhưng gia đình nhà anh thì tỏ thái độ ra mặt
Anh ra trường đi làm và hai chúng tôi đã đến ở cùng nhau, sống với nhau như vợ chồng.
Chúng tôi cảm thấy chẳng thể sống thiếu nhau được. Tôi như chết lặng, tôi có nên ưng ý chia tay hay cầu xin anh đừng bỏ mình và xin con nuôi đây? Xin cho tôi lời khuyên. Xin cảm ơn!. Sau nhiều năm yêu nhau giờ đây chúng tôi đã chính thức là của nhau, được pháp luật công nhận. ” Đó là lần thứ hai chúng tôi đưa nhau đi phá.
Như để minh chứng cho tình lứa đôi, tôi đã hiến cho anh tuốt luốt, kể cả chuyện ấy. Tôi đã rỉ tai với anh rằng “Hay chúng mình làm đám cưới”.
Trước khi ra về bác sỹ có dặn chúng tôi phải biết dùng biện pháp phòng tránh, lần sau mà còn vỡ kế hoạch nữa thì hậu quả sẽ bợt đấy, có thể dẫn đến vô cơ thứ phát… Thời gian trôi đi và ngày tôi ra trường cũng đến, với sự nhanh nhẹn và sáng dạ, không khó để tôi tìm được một công việc làm cũng được coi là kha khá.
Những ngày đầu đầu chúng tôi yêu nhau đắm đuối, cùng nhau đi chơi, đi du lịch… cả hai đều có không sao nhiêu là kỷ niệm ngọt ngào về nhau.
Bằng lòng thật tình, biết cách quan hoài đến người khác, anh đã làm trái tim tôi rung động. Đó là hậu quả của những lần phá thai trước kia. Có điều cưới nhau được một năm nay, dù không dùng biện pháp tránh thai nào nhưng tôi vẫn không thể có thai. Anh vẫn quan hoài đến tôi và yêu tôi nhiều hơn trước. Mới hôm trước thôi anh đã nói với tôi muốn ly hôn. Dù không dùng biện pháp tránh thai nào nhưng tôi vẫn không thể có thai.
Vì chưa có kinh nghiệm trong chuyện gối chăn, hơn nữa lại không dùng bất cứ biện pháp tránh thai nào nên tôi đã có thai, chúng tôi rất hoang mang, trong khi anh và tôi còn ngồi trên ghế nhà trường, nên chúng tôi đã quyết định bỏ cái thai đó. Anh im lặng hồi lâu và nói. Bác mẹ anh muốn anh bỏ tôi để cưới một người phụ nữ khác. Anh chỉ lặng im nhưng tôi biết trong thâm tâm anh vẫn khao khát có một đứa con.
Nhưng phải bước sang năm thứ 3 tôi mới chính thức nhận lời yêu anh, anh một người học cùng trường và hơn tôi một khóa. “Anh mới đi làm! Em lại còn một kỳ nữa mới học xong, nên bỏ đi đợi khi em ra trường, và công việc của anh cũng ổn định hơn, như thế có điều kiện để chăm con. Anh vẫn yêu tôi như những ngày đầu, giờ đây khi cả hai đều có một công việc cũng tạm ổn rồi, có thời kì rảnh rỗi anh thường đưa tôi đi mua sắm, đi uống café…tình cảm của chúng tôi càng ngày càng gắn bó khắn khít hơn.
Tôi lại có bầu lần nữa khi chỉ còn học kỳ cuối là ra trường. Tôi không ngờ có ngày mình lại ngồi viết mấy dòng chữ gửi đến BBT Phunutoday kể về câu chuyện của mình. Tưởng rằng hạnh phúc sẽ trót mãi mãi khi chúng tôi làm đám cưới. Quá lo âu chúng tôi đã tìm đến bác sỹ để thăm khám.
Họ muốn anh sinh nở thông thường để gia đình có cháu bế, vì nhà chỉ có mỗi anh là con trai. Mong rằng bài đăng để các độc giả xa gần có thể đọc được và chia sẻ giùm tôi, giúp tôi đưa ra quyết định đúng đắn nhất.
Chúng tôi tin rằng sau này đằng nào cũng thuộc về nhau.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét